Blog bỏ quá lâu, lâu đến mức chính bản thân mình cứ nghĩ mình đã thay đổi. mãi mãi cứ cười vui vẻ hoạt bát như người khác, không lo âu, không suy nghĩ.
Khoảng thời gian kia có lẽ đẹp. Đậu đại học, đi học xa nhà, quen nhiều bạn mới, vui vẻ tiếp nhận, luôn luôn nở nụ cười, luôn cảm thấy vui vẻ, chỉ việc cười, học, nói chuyện, ăn, đùa giỡn...cứ như vậy thật hạnh phúc. hạnh phúc đến mức quên luôn bản thân mình không như người khác.
Chợt nhận ra rằng mình thật cô đơn.
Chợt nhận ra mình thật giả dối.
Chợt nhận ra mình rất ích kỷ.
Chợt nhận ra mình thật vô tình.
Chợt....
Nụ cười làm mình che giấu thành công tính tự ti của mình. cứ ngỡ rằng như thế mãi mãi nhưng sao bây giờ mình lại nhận ra vỏ bọc của mình đang bị tróc.
Tróc đấy nên thấy rằng mình rất ích kỷ, bản thân chỉ có thể vui vẻ ngay cả khi người ta buồn, ngay cả khi người ta khinh khi, cười ngay cả sự hờ hững của bản thân. Mình sẽ làm như thế nào đây ? cứ tiếp tục như khoảng thời gian trước ? hay là như ngày xưa yên tĩnh một mình cho bản thân bình yên.
Khó chịu cùng cô đơn biết mấy... cái cảm giác này là sao đây ?
Không khóc được. không cười nổi. chỉ là muốn một mình, một mình yên tĩnh. một mình ngặm nhắm, liếm láp vết thương này.
Chẳng hiểu vì sao mình buồn, cứ buồn là nó sẽ buồn thôi.
Thay đổi cũng là thay đổi.
Mất rồi cũng đã mất .
Trôi qua cũng đã quên.
Vẫn là...mình...một con người hai mặt. cô đơn buồn bã thì yên tĩnh lắm. khi cười, khi vui cũng nói nhiều lắm. ai không biết chỉ khi thấy mình cười có lẽ mình là một đứa không bao giờ biết buồn. khi buồn bã cứ nghĩ rằng suốt đời mình sẽ không có nổi nửa nụ cười. Lạ...
Buông thả cũng đã buông thả.
Đam mê cũng thỏa rồi.
Bây giờ mình không biết bản thân mình muốn gì nữa ?
Muôn muôn, trùng trùng, yên yên, lặng lặng, nhìn về trước chỉ là...không thấy được gì cả. như có bức màn vô hình bịp mắt lại....
Sao mà nó ngổn ngang thế này.
Ngày mai phải làm sao đây ?
Hay là hôm nay buồn. ngày mai cứ là con người giả dối
Nếu cứ buồn chỉ sợ rằng bản thân lạc lõng cô đơn trên đời này
Nếu cứ vui sợ rằng mình quá giả dối đến mệt mỏi.
Sao mọi thứ đều là gai nhỉ ? tim mình hình như cũng đang rỉ máu. cứ gặm nhắm cái nỗi buồn này. tình bạn, tình yêu và gia đình...sao mọi thứ mệt mỏi thế này. không. chắc mình đóng lại thôi. đóng luôn cái cánh cửa tâm hồn này. cứ giả tạo mà sống thôi. Mình rất mâu thuẫn rõ ràng rất cần quan tâm nhưng lại rất thích yên tĩnh. yên tĩnh thì chảng ai thèm. còn có nhiều thì rất mệt mỏi.
Ngổn ngang.

EM VẪN CƯỜI
Trả lờiXóaEm mỉm cười chưa chắc phải em vui
Có những tổn thương nhờ nụ cười che lấp
Để đêm đêm giấu mình trong tiếng nấc
Khóc một mình làm giấc ngủ chẳng yên.
Em mỉm cười mỗi khi bình minh lên
Giấu ưu tư, vờ lãng quên nước mắt
Sợ nỗi buồn làm người ta chán ngắt
Nên cố cười để câu hát êm trong.
Em mỉm cười để giữa chốn người đông
Giấu xót xa một mình không ai biết
Không ai phải buồn lòng hay bận tâm gì hết
Một mình mình ôm giá rét chơi vơi.
Em mỉm cười cho người thấy vậy thôi
Nhưng trái tim có nhiều nơi đang khóc
Bởi những sầu thương, đắng cay, mệt nhọc…
Sợ nói ra rồi màu tóc sẽ nhạt phai.
...
Chúc Tiểu Ú mạnh khỏe, học tập tốt và luôn vui nha!
Bài thơ rất hay ạ, em cực thích anh ơi. em cám ơn ạ.
XóaNgày mới vui vẻ ạ
Cô chúc Tiẻu Ú vui vẻ ,hp bên cạnh người thân và nhiều may mắn trong học tập nhé
Trả lờiXóachọt nhận ra mình lạc mất mình
Trả lờiXóa